Hành Trình Trở Về

Viễn Nguyễn Levon


Một ngày nọ, tôi tình cờ gặp lại Đạo giáo qua newsfeed Facebook.


Tôi đã sống ở Pháp tròn 4 năm. Bốn năm trước, khi đặt chân đến đây sau biến cố đột ngột phải rời Việt Nam, Đạo giáo lặng lẽ bước vào đời tôi. Chính người dì thân yêu của tôi đã nhẹ nhàng giới thiệu tôi với Đạo giáo. Lúc ấy, tôi còn quá bàng hoàng để hiểu thấu. Tôi chỉ biết nó giúp tôi hít thở, sống chậm lại, và dần dần học cách đứng dậy giữa giông bão của cuộc đời.


Lần này, newsfeed khơi dậy sự tò mò. Tôi dừng lại, nhấp chuột. Và từng bước nhẹ nhàng, từ Đạo giáo dẫn tôi đến Thái cực quyền, rồi tới ngọn núi Võ Đang Sơn — cái nôi thiêng liêng của Đạo giáo và Thái cực quyền ở Trung Quốc.

Lần gặp đầu với Đạo giáo

Đạo giáo đến lặng lẽ, đúng lúc tôi chạm đáy. Mùa đông Pháp năm í lạnh giá, tôi vừa rời quê hương chỉ với chiếc vali 23kg, bỏ lại phía sau mọi thứ… ngay sau vụ bắt giữ người bạn quý vì bảo vệ môi trường. Nỗi đau chưa được gọi tên, chỉ có sự sốc, rồi bàng hoàng và tê tái.


Một chân lý đơn giản của Đạo giáo đã chạm đến tôi: ánh sáng và bóng tối luôn song hành, như niềm vui và nỗi buồn, như âm và dương. Không gì tồn tại độc lập và không có gì là mãi mãi. Nỗi đau không còn là thứ tôi phải chạy trốn. Nó đến, để rồi tôi ôm ấp, chấp nhận cho nó ở lại, và chờ cho nó đi qua.


Lâu lắm rồi tôi mới thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ lùng- như được giải thoát. Tôi nhớ mình đã viết trong nhật ký những dòng rất ngắn:


Mọi thứ trên đời đều có thời
Thời làm lãnh đạo, thời lùi lại theo sau;
Thời làm việc, thời nghỉ ngơi;
Thời cười, thời khóc. 


Thế là đủ. 


Bài học giờ tôi thấm sâu: Mọi thứ đều có mùa riêng, đến rồi đi, đều có thời của nó.

Từ tò mò đến chuyển động cơ thể

Cú click nhấn chuột dẫn đến Thái cực quyền. Lần này, tôi không tìm sự tĩnh lặng. Tôi chỉ lắng nghe. Rồi tôi làm theo… cơ thể bắt đầu chuyển động từ từ, chậm rãi, ban đầu còn hơi ngập ngừng.


Rồi niềm vui sâu lắng chầm chậm dâng lên từ cơ thể. Không phải hưng phấn, mà âm thầm, dịu dàng. Hơi thở mềm mại, động tác tự tìm nhịp riêng. Cơ thể như tự nhớ lại những gì đã từng biết. Một dòng chảy nhẹ nhàng hình thành bên trong.


Phải chăng cơ thể đôi khi đã nhớ những gì tâm trí chưa kịp nắm bắt?


Ngọn núi hiện ra

Theo mạch cảm xúc, hình ảnh Võ Đang Sơn hiện lên — xa lạ mà quen thuộc vô cùng. Bình yên, vững chãi, mang một sức mạnh linh thiêng và lặng thầm.


Tôi sinh ra ở miền núi phía Bắc xa xôi. Tuổi thơ được nuôi dưỡng giữa non nước hùng vĩ. Đó là “ngôi nhà” của đứa trẻ trong tôi.


Tôi bị hút về phía ngọn núi ấy, tưởng tượng sương quấn quanh những bậc đá cổ, gió lướt qua rừng thông, nhịp sống chậm rãi nhưng đầy sinh khí.


Mẹ tôi và Thái cực quyền

Một ký ức khác lại ùa về. Khi còn sống, mẹ tôi (ở giữa ảnh) thường tập dưỡng sinh Thái cực quyền mỗi sáng. Đó là nhịp điệu, là điểm tựa của bà kể từ khi cha tôi qua đời.


Mẹ tôi  (ở giữa) múa quạt, thể dục dưỡng sinh Thái Cực Quyền

Mẹ mất chỉ vài tháng sau khi tôi sang Pháp. Tôi không thể quay về để gặp mẹ lần cuối. Nhưng hình ảnh mẹ tập Thái cực quyền vẫn hiện lên rất rõ. Những chuyển động chậm rãi hôm nay xoa dịu tôi. Thái cực quyền trở thành cây cầu - nối nhịp mẹ, tìm nhịp mình.


Mỗi hơi thở là một cử chỉ tinh tế, tiếp nối Mẹ trong tôi.


Thái cực quyền trở thành câu trả lời 

Ngắm Võ Đang Sơn khiến tôi mê mẩn, chỉ muốn đến đó ngay. Nhưng Thái cực quyền trở thành câu trả lời. Trong những chuyển động chậm rãi và có ý thức, sự vững chãi của núi non dần thấm vào tôi. Tay mềm như cành gió, chân rễ chắc như cổ thụ, hơi thở như sương mai.


Không cần vượt ngàn cây số- năng lượng ấy đã ở trong tôi, giữa động và tĩnh. Xa mà gần.








Quay về bên trong: Núi Võ Đăng trong tôi

Gần đây trong lúc thiền, hình ảnh Võ Đang Sơn hiện lên rõ nét. Sừng sững, vững chãi. Quan sát nó, lòng tôi trở nên thanh thản, yên bình. Và rồi, tôi đưa núi vào trong thân thể mình.


Tự nhiên, tôi trở thành núi. 


Ôi, tôi là núi.


Lúc đó, hành trình trở về không còn là đến một nơi chốn là Núi Võ Đăng, mà là quay về những gì vốn đang vững vàng bên trong: thân, hơi thở, nhịp sống lặng lẽ. Mẹ và tôi cùng hiện diện- trong chuyển động và tĩnh lặng.


Núi không còn xa xôi nữa; tôi mang núi trong mình. Núi là tôi, và tôi là núi.


Thay lời kết

Có lẽ đây là món quà mà núi Võ Đang Sơn trao tặng: sự vững chãi và niềm vui được nuôi dưỡng giữa bão giông; khả năng nhớ thương và chữa lành qua hơi thở, chuyển động và sự hiện diện một cách trọn vẹn.


Đạo giáo và Thái cực quyền không còn là điều gì xa vời. Chúng đánh thức những gì vốn đã có sẵn trong ta.


Các bạn ạ, đây là hành trình trở về của tôi- và tôi muốn chia sẻ nó với những người phụ nữ đang tìm lại nhịp sống của mình. Hãy trở về nhé, nhẹ nhàng thôi, theo nhịp của riêng  mình.



-------

Ghi chú: Hình ảnh Võ Đang Sơn được sưu tầm từ các nguồn tư liệu công khai; ảnh mẹ tập Thái Cực Quyền là tư liệu gia đình.

By Viễn Nguyễn Levon January 13, 2026
One day, while scrolling social media, I unexpectedly returned to Taoism. It felt like chance.  Four years ago, arriving in France after suddenly fleeing Vietnam, Taoism quietly entered my life. My beloved aunt introduced it gently. Too shaken to grasp it fully, I only knew it helped me breathe, slow down, and stay afloat amid chaos. This time, curiosity lingered. I paused. I clicked. Each step led from Taoist philosophy to Tai Chi, and finally to Wudang Mountain, China's most sacred Taoist site and Tai Chi's birthplace.
By Viễn Nguyễn Levon January 6, 2026
Finding resilience, meaning, and connection in times of change
Show More